Ảo giác (13a)

Tiểu thuyết : Ảo giác

Tác giả:Lam Lâm

Tình trạng bản gốc :hoàn thành

Thể loại:hiện đại, nhất thụ nhất công, ngược luyến tàn tâm

Dịch: QT

Edit : Kakamekailo (linh_chan)

……………………………………………………

Chương 13

 

 

Phạm vi hoạt động của Kiều Tứ cũng dần lớn. Dưới sự cho phép của Đoạn Hành, chỉ cần có người bên cạnh, hắn có thể tùy thời đi ra khỏi cửa, đi dạo ở bên ngoài. Hắn bị nhốt cũng đã được một thời gian, bên ngoài tự nhiên cũng có nhiều điều mới mẻ để hắn có thể ngắm nhìn, nhiều thứ tiêu khiển trước đây giờ đối với hắn cũng thập phần hấp dẫn.

 

Chỉ có điều thân thể giờ đã thành tàn tật, ít nhiều cũng phá hỏng hứng thú, hành động lại bất tiện, thân phận hiện giờ so với ngày xưa cũng khác xa. Thỉnh thoảng ra ngoài, chơi đùa vui vẻ cũng đều có giới hạn, có đôi khi hắn còn không xuống xe, chỉ ngồi ở trong xe, ngắm nhìn cảnh sắc rồi trở về.

 

Hôm nay Đoạn Hành đích thân đưa hắn ra ngoài, Kiếu Tứ cũng không hỏi là đi đâu, ở trong xe bị áo khoát ngoài bao lấy, trên đường đi đều có chút bất mãn.

 

Lúc đến nơi, còn chưa xuống xe, hắn dường như nghe thấy gì đó nên tâm tình cũng tốt hẳn, ngửi một hồi, quay đầu nhìn thanh niên bên cạnh: “Là ôn tuyền (suối nước nóng)?”

 

Thanh niên hướng hắn cúi đầu, mỉm cười ôn nhu: “Tứ gia thích không?”

 

Kiều Tứ trước giờ đều thích phao dục (ngâm nước tắm), trước đây mỗi khi đến mùa lạnh , vẫn thường xuyên muốn đi suối nước nóng ở khách sạn một thời gian.

 

Mà từ khi xảy ra biến cố cho đến bây giờ, có thể hảo hảo tắm rửa đã là tốt rồi, tâm tình cũng không giống trước, loại cảm giác hoàn toàn hưởng thụ tự nhiên cũng không còn nữa.

 

Vào khách sạn, Kiều Tứ hiếm khi lộ ra thần sắc vội vàng, những thứ khác đều không thu hút được lực chú ý của hắn, cứ khăng khăng muốn đi ngâm suối nước nóng trước.

 

Nơi này trước đây hắn cũng thường hay tới, không cần có người chỉ dẫn cũng đã quen thuộc, chỉ để Đoạn Hành giúp hắn đẩy xe lăn, thưởng ý đi tới hồ nước nóng.

 

Chờ Đoạn Hành giúp hắn tắm gội xong, lát sau liền được ôm tới trong nước, Kiều Tứ gần như lập tức phát ra tiếng thở dài cực kì thoải mái, cả người cũng gần như run rẩy, nhất thời nhắm mắt lại, cái gì cũng không để ý.

 

Cảm giác được thanh niên cũng đang xích lõa ở ngay bên người hắn, ban nãy thân thể được tắm rửa cũng đã nổi tình, giờ hai người lại cùng một chỗ trong hồ, phản phất mùi hương lưu huỳnh khó tránh khỏi tình sắc.

 

Hắn hiện tại tập trung thầm nghĩ thả lỏng, ở trong nước nóng mà thỏa thuê ngâm mình, đối với chuyện quan hệ cũng không có mấy hứng thú, nhưng vẫn hoàn toàn làm tốt “công tác chuẩn bị tiếp thu”.

 

Thế nhưng trong quá trình hắn ngâm nước, cư nhiên chuyện gì cũng không có phát sinh.

 

Kiều Tứ hài lòng mà ra khỏi nước, cảm thấy đói bụng, tựa như bị say xe. Mà giống như mọi khi, đã có giải yến (tiệc cua) thơm ngon đang chờ hắn.

 

Tuy rằng trong khoảng thời gian này, thức ăn cũng không tính là tệ, nhưng dẫu sao cũng không bằng lúc trước, thân là tù nhân, người ta sao có thể để hắn tự cao tự đại mà chú trọng đến chuyện ăn uống của hắn được, vẫn là làm qua loa cho xong việc.

 

Hiện tại những đồ ăn thơm ngon trên bàn này, nhìn vào như đã mấy đời chưa được nếm qua, vây cá thịt cua đưa vào miệng đều mềm thơm, còn hơn cả suối nước nóng lâu ngày chưa được ngâm kia, hệt như là thủy triều lần thứ hai khiến mỗi một lỗ chân lông của hắn đều lộ ra nhiệt khí, thư sướng không ngừng từ trong ra ngoài.

 

Thanh niên nhìn hắn thưởng thức, vẻ mặt cũng lộ ra tiếu ý: “Đợi sau này tôi có thời gian, Tứ gia thích cái gì, tôi đều tìm cho ngài.”

 

Ăn uống xong, Kiều Tứ cũng không biết dạ dày của mình đã hấp thụ bao nhiêu thịt cua nữa, đã thỏa mãn rồi, người ăn no xong tự nhiên là buồn ngủ, Đoạn Hành lại ôm hắn tới xe lăn: “Hay là đi tới phòng ngủ trước?”

 

Kiều Tứ nghĩ nếu như phòng ngủ chính là căn phòng chuyên dụng kia của hắn, vậy sẽ rất tuyệt, lúc này giường chiếu rộng rãi đối với hắn có lực hấp dẫn vô tận. Đoạn Hành đẩy hắn đi qua hành lang ánh đèn mờ ám, có một khách nhân đi tới trước mặt, đợi khi tới gần, cả hai bên đều sửng sốt.

 

“Tứ ca.” Nam nhân vừa mở miệng đã mỉm cười, “Anh dạo này thực trông rất dễ chịu đấy. Tinh thần thoạt nhìn tốt lên không ít a.”

 

Kiều TỨ không mở miệng, chỉ có Đoạn Hành thay hắn khách khí đáp lại: “Cảm ơn.”

 

Kiều Triệt cười cười, cũng không nói thêm gì, song phương đi qua nhau.

 

Tới đại sảnh, lúc chờ thang máy xuống, Đoạn Hành nhận một cuộc gọi, trong lúc nói đôi ba câu như là có chút vô cùng kinh ngạc, vội vội vàng vàng gác máy lại, nói với hắn: “Tứ gia, ngài đợi ở đây một chút, tôi lập tức sẽ trở lại.”

 

Kiều Tứ ngược lại cũng không hề vui sướng muốn nhân cơ hội này để chạy trốn, chỉ thanh thản mà chờ tại chỗ.

 

Đoạn Hành đi không bao lâu, quả nhiên liền quay trở về, Kiều Tứ có thể cảm giác được bàn tay thanh niên đặt lên xe lăn, thang máy cũng đúng lúc xuống.

 

“Sao đi nhanh vậy?”

 

Người phía sau cũng không có trả lời, Kiều Tứ lập tức cảm thấy dị thường, mà hắn cũng không hề quay đầu, cửa thang máy vừa mở ra, trên vách tường thang máy liền chiếu lên hình dáng của bọn hắn, nam nhân đứng ở phía sau đem theo chút biểu tình xảo quyệt, nở một nụ cười.

 

“Tứ ca.”

 

Kiều Triệt đưa hắn đẩy mạnh về phía trước, rất ôn nhu mà sờ vào cổ hắn, chờ đợi cửa thang máy mở ra.

 

Kiều Tứ ngồi trên xe lăn, so sánh bản thân hiên giờ tuyệt không có phần thắng, cũng bình tĩnh nói: “Cậu muốn thế nào?”

 

Kiều Triệt lại cười. Y hiện giờ hơn hẳn ngày trước, thời gian cười cũng nhiều hơn, tuy rằng dáng tươi cười chưa hẳn đã là chuyện tốt, nhưng chúng quy nhìn vào mặt y cũng vẫn tốt lắm.

 

“Lâu rồi không gặp Tứ ca, muốn cùng anh ôn lại chuyện cũ.”

 

Thang máy đi lên cuối cùng cũng dừng lại, trước lúc ra ngoài Kiều Triệt còn ấn đi lên vài tầng nữa, Kiều Tứ cảm thấy chuyện này đúng là thừa thãi, nhưng đứa em trai này của hắn cũng chơi đùa rất quá trớn, hắn cũng không tiện quấy rồi hứng thú của y.

 

Lúc này đi trên hành lang không gặp phải khách nhân nào khác, cho dù có phúc vụ đi qua, cũng chỉ trông thấy một nam nhân áo quần bảnh bao đang ôn nhu thân thiết mà đẩy người kia đi, ngón tay lại còn thân mật mà khoát lên trên cổ hắn, nhìn vào trông không có tí gì bất ổn.

 

Đến trước cửa phòng, Kiều Triệt nhanh nhẹn mà quét thẻ vào (ka: khóa phòng bằng thẻ đó các nàng), đưa hắn đẩy mạnh về phía trước. Một phen đóng cửa, Kiều Triệt dùng lại khẩu khí mà y vẫn thường chơi trò trốn tìm để nói: “Anh nói Đoạn Hành phải mất bao nhiêu thời gian, mới có thể tìm được nơi này chứ?”

 

Kiều Tứ suy nghĩ một chút: “Hẳn là không quá lâu.”

 

Kiều Triệt cười nói: “Tôi cũng không cần quá lâu, chỉ cần đủ lâu là được.” Nói rồi liền một tay nâng cằm hắn lên, để sát mặt vào, tựa như thưởng thức: “Tứ ca, anh hôm nay không biết thế nào, thoạt nhìn rất thuận mắt. Suối nước nóng thực sự là có tác dụng làm đẹp sao?”

 

Kiều Tứ nhanh như chớp xuất thủ, Kiều Triệt như là đã sớm đoán được, kịp thời nghiêng đầu né tránh đòn hiểm, sau đó lại nở nụ cười.

 

Nhất thanh, liền đi tới sau hắn, tại trước lúc hắn di chuyển liền giữ lấy xe lăn. “Tứ ca, anh nên chừa lại chút khi lực đi.”

 

Kiều Tứ một đòn không trúng, cũng liền buông lực, mặc cho Kiều Triệt trói tay hắn, đem hắn ôm đến trên giường.

 

Trong khi hắn còn đang suy nghĩ không biết Kiều Triệt rốt cuộc là muốn chơi đùa kiểu gì, thì hiện tại đều đã ở trên giường, có thể sẽ phát sinh “chuyện đó” là khá cao. Kiều Tứ nằm, nhìn người em trai duy nhất mà hắn biết.

 

“Chuyện này, lần trước anh cũng đã thử qua rồi, nên cũng rõ mà.”

 

Kiều Triệt tại bên giường ngồi xuống, dáng vẻ như muốn hàn huyên: “Tứ ca, anh muốn đi sao, đã nói là ôn chuyện cũ, thế mà lại không tin. Nơi này chỉ có anh với tôi, không có những người khác a.”

 

“Cậu muốn nói cái gì?”

 

Kiều Triệt thật sự là cởi giày, bò lên trên giường, nằm đến bên cạnh hắn, gối đầu lên cánh tay: “Nói thế nào cũng được mà, anh không muốn nói gì sao?”

 

Kiều Tứ suy nghĩ một chút: “Được,…cậu rất biến thái?”

 

Nếu không phải tay Kiều Tứ bị trói, thân không thể di chuyển, hai người cứ thế mà nằm cạnh nhau, nhìn trần nhà, thực sự là có chút vị đạo nhàn nhã đang tán gẫu với nhau.

 

“Tôi đâu phải kẻ biến thái, Đoạn Hành lúc nhàn rồi không đánh anh để tiêu khiển sao?”

 

“Cậu ta không hề.”

 

“Nếu thế, khoảng thời gian này đối với anh cũng không tệ rồi?”

 

“Vẫn ổn.”

 

Kiều Triệt xoay người ngồi dậy, giật lại y phục đem hắn nhìn từ trên xuống dưới một phen. Làn da trắng bệch hơn cả trước kia, vừa mới được ngâm qua suối nước nóng, da dẻ thực sự lộ ra màu hồng nhạt. Rất sạch sẽ, nhưng chính là gầy, tuy nhiên so với lúc ở trong bệnh viện gầy giơ xương, thì hiện giờ cũng đã tiến bộ hơn rồi.

 

“Quả thực là dưỡng rất tốt đó.”

 

“Ừm.”

 

“Được sống thoải mái như vậy, cho nên anh thích đi theo Đoạn Hành?”

 

“Đúng vậy.”

 

Kiều Triệt nhìn hắn: “Anh thực sự thích Đoạn Hành sao, Tứ ca?” Không đợi Kiều Tứ đáp lại, y đã nói: “Đợi chút, trước đừng trả lời vội, anh hãy nói cho tôi biết, tôi so với Đoạn Hành, người nào hơn người nào?”

 

Nói rồi đợi chờ câu trả lời của nam nhân, Kiều Tứ thở dài: “Kiều Triệt, giờ cũng đã vài chục năm rồi, tôi không thể cũng cậu chơi đùa được nữa.”

 

Kiều Triệt gặp phải loại thờ ơ lạnh nhạt này, sắc mặt liền dần khó coi, trừng mắt nhìn hắn một lúc, không báo trước mà đưa tay cho hắn một cái bạt tai: “Hồi ấy còn nói có thể vì tôi mà nguyện ý chết, giờ thì chẳng khác nào lời nói dối bẩn thỉu.”

 

Kiều Tứ trước giờ đều biết tính tình mình không tốt, khó hầu hạ, hiện giờ tính cách của Kiều Triệt so với hắn năm đó lại càng hỏng hơn.

 

“Anh không phải là ham muốn cậu ta ở trên giường có thể cho anh sảng khoái sao? Kỹ thuật của cậu ta khiến anh chết mê chết mệt ? với loại người nào anh cũng đã thử qua, vậy mà chỉ một tên diễn viên cũng đã khiến anh mê mẩn như vậy. Tôi xem anh chính là thiếu người lăng nhục rồi.”

 

Lúc y vẫn còn nói chuyện tử tế, Kiều Tứ nghĩ muốn nói với y hai câu, nhưng nhìn y đã bắt đầu phát điên, Kiều Tứ cũng không hé răng lấy nửa lời.

 

“Thích bị người ta lăng nhục, vậy không bằng anh cùng với tôi đi.”

 

Kiều Tứ có chút khó hiểu.

 

Kiều Triệt đã chiếm được quyền lực của hắn, nhưng lại giống như không vui, thậm chí còn không vui vẻ bằng ngày trước. Kiều Triệt vui là vì có thể hạ gục được hắn, nhưng lúc y nói chuyện với hắn lại rất quái lạ, không bằng nói là hỉ nộ vô thường đến mức quỷ dị.

 

Trước đây hắn đối với Kiều Triệt chẳng khác gì một thứ đồ bẩn thỉu, chạm vào thì nhất định phải lau sạch tay, lúc này cư nhiên lại tự mình cởi quần áo của hắn ra, dùng gối lót xuống phía dưới, đem chân hắn bài khai.

 

Lần hắn nhìn thấy Kiều Triệt lõa thể đã là chuyện của vài chục năm về trước, khi đó vẫn còn là thiếu niên, mà lúc này nhìn vào, thân thể vốn đã sớm trưởng thành, hình dáng cùng sức lực cũng thực sự không giống xưa.

 

Nam nhân đặt thân vào giữa hai chân đang mở rộng của hắn, bao phủ phía trên hắn, nhất thời dụng sức, liền đi vào trong cơ thể hắn.

 

Kiều Tứ trong nháy mắt hấp một ngụm khí lạnh, em trai hắn vẫn chưa lập tức di chuyển, chỉ nói: “Tứ ca.”

 

Kêu một tiếng như vậy, nam nhân mới bắt đầu luật động. Y có thể nói là hung ác hơn hẳn Đoạn Hành, tính khí tựa như chiếc đinh tiến vào trong cơ thể hắn, Kiều Tứ nhất thời không khống chế được từ trong cổ họng phát sinh ra thanh âm lạc lõng.

 

Loại kỹ xảo tràn ngập tình ái này còn hơn cả Đoạn Hành, tựa như bão tố mang đến cảm giác xâm chiếm khó có thể nói hết.

 

Kiều Tứ rõ ràng cảm thụ được mỗi một động tác của nam nhân trên người mình, mông bị thô bạo xoa nắn, nghênh hợp ra vào mà hướng tiểu phúc cảu đối phương áp xuống. Mỗi một lần xuyên vào cơ hồ khiến hắn hồn phi phách lạc, tại nơi bị trùng kích toàn thân co rút, mồ hôi nhanh chóng thấm đẫm lưng.

 

Cảm giác được sự dữ dội, hắn cũng không thể động đậy, chỉ có thể mặc đối phương xuyên vào thật sâu, bị đặt ở dưới hạ thân, bị tùy ý thao lộng.

 

Lúc đầu còn miễn cưỡng tiếp nhận, lúc sau lại dần dần phát sinh ra âm hưởng dính nị, mồ hôi thẫm ướt thân thể dường như khiến cho giao hợp ngày càng thông thuận, cũng chịu không nổi, Kiều Tứ tại trong cơn tình ái như muốn nuốt chửng người này, nhịn không được liền cất tiếng: “Kiều Triệt…..Kiều Triệt……”

 

Hắn gọi tên người kia, chẳng khác nào cầu xin tha thứ , mà đứa em trai này của hắn lại không có nửa phần nương tay, vẫn ra sức xuyên vào, hạ thân càng ngày càng quyết liệt, rồi lại nắm lấy thắt lưng hắn mà ôm lấy, nhượng hắn ngồi trên người mình, đỉnh động liên tục, duy trì giao hoan. Mức độ lực đạo cùng sự xâm nhập khiến Kiều Tứ gần như không khống chế được.

 

Giữa lúc vô tri vô giác không biết đã giao hoan được bao lâu, Kiều Tứ chưa bao giờ phải chịu qua loại sự tình như thế này, nói là tiêu hồn cũng không quá đáng, chỉ tê liệt ngồi ở trên người em trai mình, cảm giác được sự run rẩy khó nhịn của đối phương, từng cơn luật động, gần như thô bạo mà bóp lấy khiến hắn cả người thâm tím.

 

Toàn bộ quá trình đều rất thô lỗ, nhưng cũng không phải là ngược đãi, thậm chí có thể coi là đang làm tình.

 

Một phát đâm xuyên đầy điên cuồng kia cũng khiến y lên tới đỉnh điểm, hai người như đã đắm chìm mà mở miệng thở dốc. Kiều Triệt vẫn ôm chặt lấy mông hắn, đầu vùi vào cổ hắn, thoáng chút cắn lấy cổ.

 

Mà tính khí vẫn ở trong cơ thể hắn, chờ sau khi bắn tinh xong, cao trào qua đi, mới chậm rãi rút ra. Kiều Triệt đưa tay xuống phía dưới sờ sờ hạ thân đã mềm nhũn của hắn, vuốt vuốt, rồi đột nhiên đem hắn đẩy xuống giường, cúi người, đem đầu đặt vào giữa hai chân hắn, tàn bạo ngậm vào, tựa như muốn cắn đứt của hắn.

 

Kiều Tứ trong cơn đau nhè nhẹ này, không khỏi hoài nghi Kiều Triệt là đã điên rồi chăng.

 

Kiều Triệt thực ra không điên, mà Đoạn Hành lúc sau cũng phá cửa xông vào, tức giận đến muốn phát điên. Hiện trạng của nam nhân trên giường đâm vào đôi mắt đã đỏ rực của cậu, không khỏi quát lên: “Kiều Triệt, anh khinh người quá đáng.”

 

Kiều Triệt vẫn bình thản mặc lại y phục, cười nói: “Cậu tức giận cái gì, loại chuyện này cậu dám nói là chưa làm qua không? Đừng có chó chê mèo lắm lông a.”

 

Đoạn Hành bị nói đến nhất thời nghẹn giọng, sắc mặt cũng trắng bệch.

 

“Hơn nữa, cậu dựa vào đâu mà nổi giận. Anh ta ở chỗ câu, không có nghĩa anh ta là người của cậu. Cho dù cậu muốn ra mặt thay anh ta, cậu cũng phải hỏi xem anh ta có đồng ý hay không chứ?”

 

“…”

 

“Chúng ta hai người, kẻ tám lạng người nửa cân, tôi không nói gì cậu, cậu cũng đừng nói tôi. Hơn nữa, Tứ ca thời gian lưu lại chỗ cậu cũng không phải là ngắn, có đúng hay không nên đến phiên tôi rồi? Không phải chúng ta đã trao đổi, đưa anh ta đến chỗ tôi một tháng, đúng không?”

 

“Anh nằm mơ.”

 

Kiều Triệt đối với loại khước từ này cũng không bất ngờ, chỉ nhún nhún vai, nhìn Đoạn Hành đem nam nhân lõa lồ che kín mà ôm lấy, đưa ra ngoài.

 

Tuy rằng đêm vẫn còn dài, nhưng thời gian nghỉ ngơi ở khách sạn suối nước nóng này đành phải kết thúc sớm. Kiều Tứ được tẩy rửa sạch sẽ, nằm ở trên giường.

 

 

…………………………………………………

Ka: Rõ ràng là đang trong tuần thi học kỳ, vậy mà vẫn ton tót đi edit típ AG, T~T

Ta bùn quá các nàng ơi, hóa ta hok làm được bài oy`. hu hu hu

Tagged:

33 thoughts on “Ảo giác (13a)

  1. Hồng Đậu Tháng Mười Hai 22, 2010 lúc 6:17 chiều Reply

    Oa, sao có cảm giác như bạn Triệt ghen *cười nham nhở*

    • linhchan Tháng Mười Hai 24, 2010 lúc 2:10 chiều Reply

      thì bạn Triệt ghen thật mà nàng ^^

      • alice Tháng Tám 1, 2013 lúc 11:18 sáng Reply

        mà kể cũng lạ thiệt: lúc Kiều Tứ theo đuổi thì hok chịu giờ lại ghen là seo, cũng chính Kiều Triệt tạo cơ hội cho Kiều Thức thích Đoan Hành còn gì bó tay

  2. analinh91 Tháng Mười Hai 22, 2010 lúc 8:51 chiều Reply

    cô lên (la la ta là 1 kẻ nhạt vị)
    nàng …
    ta chẳng biết nói j hơn
    thui
    ra

  3. Tiny Tháng Mười Hai 23, 2010 lúc 12:04 sáng Reply

    ôi, kiều triệt tính làm gì a?
    anh hành ơi, tới mau đi nà, cưu cứu

    • linhchan Tháng Mười Hai 24, 2010 lúc 2:11 chiều Reply

      =.= đến cứu thì chuyện cũng đã xong oy` nàng ạ. ke ke

  4. Cat0o0 Tháng Mười Hai 23, 2010 lúc 8:34 sáng Reply

    Thấy chương mới mừng ghê ah, cơ mờ nàng ơi, ngắn quớ, dài tý đi nàng ^_^

  5. giangleki Tháng Mười Hai 23, 2010 lúc 12:38 chiều Reply

    oai ,vao nhin chuong moi ma mung muon khoc
    nhung sao ngan the ha nag ,hao buon nha
    ung ho nag ah,thi cu co len

  6. Cat0o0 Tháng Mười Hai 24, 2010 lúc 11:04 sáng Reply

    :!:
    “””””””
    @”********”@
    %###########%
    $~~~~~~~~~~~~~~~$
    &<<<<<<<<>>>>>>>>&
    | |
    | |
    | |
    / \
    / \
    Chụt chụt chụt chụt chụt chụt chụt

    • linhchan Tháng Mười Hai 24, 2010 lúc 2:13 chiều Reply

      seo tự nhien hun ta thắm thiết vậy nàng???? >.<

  7. Tâm Lãng Tháng Mười Hai 24, 2010 lúc 11:48 sáng Reply

    Giáng sinh vui vẻ, bạn hiền.

    • linhchan Tháng Mười Hai 24, 2010 lúc 2:12 chiều Reply

      Giáng sinh zui ze?. Tâm lãng cô nương ^^

  8. bunny Tháng Mười Hai 24, 2010 lúc 5:57 chiều Reply

    Merry X-mas :x. Lâu dồi k com cho nàg :”>. ta đag bận thi qá :|
    Ta thấy hình như Kiều Triệt yêu Kiều Tứ ms lại làm mấy cái trò vớ vẩn để thu hút sự chú ý :))

    • linhchan Tháng Mười Hai 24, 2010 lúc 8:15 chiều Reply

      ^^ chúc nàng giáng sinh zui ze? ! chụt

  9. giangleki Tháng Mười Hai 24, 2010 lúc 7:58 chiều Reply

    merry chirtmas ,chúc linh chan luôn hạnh phúc và ấm áp trong giáng sinh và tất cả các ngày còn lại

  10. giangleki Tháng Mười Hai 24, 2010 lúc 8:02 chiều Reply

    mà cái chương này làm ta thích nha ,biến cố này đáng xem ah,càng ngày càng thích em triệt hơn,em HÀnh đáng nhận cái hậu quả từ cách suy nghĩ ấu trĩ của mình ,xem xem từ ngày bạn ấy độc chiếm em tứ có làm em tứ hạnh phúc ko hay chỉ làm em ấy bị cưỡng hiếp,liệt chân,ốm đau ,gầy gò ,lại bị kiều triệt xơi nữa chứ
    bi h thì Đoạn Hành thấy hối hận chưa ,yêu ko có nghĩa là tước hết sự tự sinh tồn của người ta ,làm người ta chỉ thuộc về mình,chỉ dựa vào mình để có thể sinh tồn ,ko có mình bảo vệ thì ko làm ăn trò trống gì ,cách suy nghĩ ấy thật hạ nhục người khác chứ yêu thương gì ,yêu chó con có khi hợp hơn đấy
    oài ,em tứ thật là ……

    • linhchan Tháng Mười Hai 24, 2010 lúc 8:15 chiều Reply

      he he! thì ta đã bảo là sau này các nàng sẽ thích em Triệt hơn mà. ke ke.
      ^^ cảm ơn nàng nha! cũng chúc nàng giáng sinh zui ze?. ấm áp bên zai đẹp. he he

  11. meme Tháng Mười Hai 25, 2010 lúc 12:44 sáng Reply

    Tưởng bị phản bội ai dze anh được giành sao trời. Chắc tại anh ở đỉnh cao quá hông ai dám ra tay với anh nên rắp tâm hạ bệ anh rồi mới xơi tái. Cái dzụ này hay à nha…ke..ke.

    Chúc nàng giáng sinh vui vẻ nhé!

    • linhchan Tháng Mười Hai 25, 2010 lúc 2:19 chiều Reply

      keke! ta cũng chúc nàng gặp đc nhìu may mắn trong giáng sinh ^^

  12. ixora Tháng Mười Hai 26, 2010 lúc 7:22 chiều Reply

    Hồi mấy đoạn đầu lúc Kiều Tứ bắt đầu rơi vào tay hai người, đã thấy nghi nghi rồi, giờ thì đúng chóc là anh chàng Kiều Triệt khi xưa ra vẻ ghét bỏ đụng chạm với Kiều Tứ thôi, chứ thật ra là vẫn còn quan tâm cảm xúc của Kiều Tứ dành cho mình lắm lắm.

    Vậy thì chắc hồi lúc Kiều Tứ bị cưỡng bức kia, mà Kiều Triệt lại đi bịt mắt Tứ ca lại, là để cho Tứ ca ko biết mình là người thượng anh ta chứ ko sai đi đâu hết rồi.

    Chuyện tình ba người này rắc rối thiệt nha, ko chỉ chuyện tình cảm, mà còn dính vào sự nghiệp, tiền bạc, lung tung hết. Trong ba người, chỉ có mình Kiều Tứ là giờ có vẻ bình tĩnh nhất, tuy trong thế dưới, bị tàn phế, còn bị giam cầm, nhưng xem ra lại có vẻ thong thả hơn là hai người kia nha, bởi hai người đang bận ghen với nhau tối mặt luôn rồi :)

  13. Nguyệt Giang Tháng Mười Hai 26, 2010 lúc 10:45 chiều Reply

    Trước đây hắn đối với Kiều Triệt chẳng khác gì một thứ đồ bẩn thỉu, chạm vào thì nhất định phải lau sạch tay, lúc này cư nhiên lại tự mình cởi quần áo của hắn ra, dùng gối lót xuống phía dưới, đem chân hắn bài khai.

    câu này có phải nhầm hok nàng ?
    Ta nghĩ là :

    Trước đây hắn đối với Kiều Tứ chẳng khác gì một thứ đồ bẩn thỉu, chạm vào thì nhất định phải lau sạch tay, lúc này cư nhiên lại tự mình cởi quần áo của hắn ra, dùng gối lót xuống phía dưới, đem chân hắn bài khai.

    Merry x mas nàng :-*

    • nga130 Tháng Mười Hai 27, 2010 lúc 7:17 chiều Reply

      “hắn” la chi Kieu Tu, con “y” dung de chi Kieu Triet
      “hắn đối với Kiều Triệt chẳng khác gì một thứ đồ bẩn thỉu” -> Doi voi Kieu Triet, han [Kieu Tu] chang khac gi mot thu do ban thiu

      • linhchan Tháng Mười Hai 30, 2010 lúc 12:00 chiều Reply

        ^^ Bạn Nga130 nói đúng đó ^^ Bạn Nguyệt GIang xem lại coi, ở ngay phần văn án tớ cũng đã chỉ rõ cách xưng hô rùi mà. ^^ câu này nếu hok đọc kỹ thì sẽ dễ bị nhầm đó bạn ^^

  14. Yunjoong Tháng Một 28, 2011 lúc 11:58 chiều Reply

    lúc ng ta quan tâm đến mình thì dửng dưng
    lúc người ta có ng khác thì ghen
    mình ko ưa bạn Kiều Triệt = =
    cái kết của bạn chả tốt đẹp gì đâu = =

  15. Tích Chiêu Tháng Năm 5, 2011 lúc 4:26 chiều Reply

    Chơi một lần 3 part lun! Cám ơn nàng nha!

  16. riiya Tháng Tám 25, 2011 lúc 3:22 sáng Reply

    Hic, t toàn đọc bằng di động thôi, không thường xuyên cm đc. Trúng mấy chương hình ta phải lọ mọ bật máy lên đọc, sẵn cm lun. Cám ơn nàng đã dịch truyện này cho mọi người nha. yêu nàng nhiều.

    • linhchan Tháng Tám 28, 2011 lúc 8:45 chiều Reply

      ^^ cảm ơn nàng đã ủng hộ ha

      • Tsuki Chiaki Tháng Hai 10, 2013 lúc 5:46 chiều Reply

        Nàng ơi, ảnh hỏng nữa rồi kìa >_<

        • linhchan Tháng Hai 11, 2013 lúc 2:39 chiều Reply

          ^^” giờ ảnh của những chương này mình đã del đi mất oy`, k post sửa lại được nữa, có gì vài ngày nữa mình tháo pass post bằng bản word của nhưng chương làm ảnh lên nhé.

  17. Cece Tháng Mười Một 24, 2012 lúc 8:59 chiều Reply

    Chẳng hiểu Anh Triệt nhà ta làm thế là có ý gì a~…Muốn Tranh giành với Anh Đoạn Hành ưh!!haiizzzz Tranh giành đi…Ta đây rất thích khi mấy Anh công tranh giành để có được Em Thụ a~!!
    Tks nàng rất nhiều trong thời gian đang cbi mà vẫn mon men edit!!
    Iu nàng nhìu!!*kiss***^^

  18. leenabi Tháng Ba 2, 2013 lúc 9:11 sáng Reply

    oa oa, hinh cuoi cung die roi nang a :( doc cha hiu gi sat a :(

    • linhchan Tháng Ba 2, 2013 lúc 8:23 chiều Reply

      T~T, bản word ta làm mất, ta đang định ngày nào đó sẽ gỡ ảnh và thay bằng w nàng ạ. Nhưng hơi khó vì sẽ phải gõ lại. chậc

  19. kellytranloveyunho Tháng Năm 13, 2014 lúc 10:22 chiều Reply

    Kiều Triệt đang ghen phải không? là ghen với ĐH nha, hắn thích Kiều Tứ???

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

Theo dõi

Get every new post delivered to your Inbox.

Join 365 other followers

%d bloggers like this: