T7 . 26 . 5 . 2012 : A5 và mãi mãi

Sáng nay trường tổ chức liên hoan chia tay với khối 12, lúc mình đến đã thấy đủ màu áo đồng phục của mỗi lớp, trông rất “sặc sỡ”. Riêng lớp mình thì chọn màu trắng cho đơn giản >.<

Cả sáng nay chụp lia lịa được mí tấm này nè:

Mình (trái) và Nga (bên phải)

                                                                Tấm này thì chụp chung với Bích zero >.<

Đây là Tiêu em iu quý của mềnh ^^

Còn đây là cặp CÔNG -THỤ trong trái tim của mình nà. hí hí Read more »

Categories: Bản nháp, Uncategorized | Tags: | 2 phản hồi

22 . 5 . 2012

Còn gần 10 ngày nữa là thi tốt nghiệp.

Và còn hơn tháng nữa là thi đại học.

Chủ nhà mình đây đành bỏ nhà gần 2 tháng trời vậy. Nếu thi tốt, may mắn đỗ vào trường nào đó thì sẽ lại về nhà đăng truyện. Đăng nốt những bộ đang làm dở. T~T (đau lòng quá, mình sắp tốt nghiệp rùi, sắp xa tụi bạn oy`, biết bao giờ mới gặp lại đây???)

Categories: Bản nháp, Uncategorized | 4 phản hồi

17 . 5 . 2012

Không cần phải nói, cứ thế ngồi lặng trong phòng tối. Nến được thắp lên rồi, ấy thế là mình ta ngồi với ta.

Mình không uống rượu, không hút thuốc, không ăn vặt, không cắn móng tay như một kiểu thủ dâm, . . .  chỉ là nghe đi nghe lại một bản nhạc đã down về từ rất lâu . Rồi ngồi lẩm nhẩm lại từng  câu từ mà chính mình đã từng edit  hơn một năm trước về trước.

“Mười năm trước

Tôi không hề biết người, người cũng chẳng thuộc về tôi

Chúng ta đều giống nhau ở cạnh bên một người xa lạ

Từ từ đi qua những khoảng đường quen thuộc.

Mười năm sau

Chúng ta là bạn bè, cũng có đôi khi thăm hỏi lẫn nhau

Chỉ có điều chút ôn nhu ấy cũng không đủ để ấp ủ trong lòng

Là tình nhân cũng khó tránh ngày trở thành bằng hữu

Tận đến khi cùng người làm bạn đã nhiều năm

Mới nhận ra nước mắt của tôi

Không chảy vì người cũng có thể vì người khác mà rơi. . .”

Ừ! Thì ra.  “nước mắt của tôi, không chảy vì người cũng có thể vì người khác mà rơi . . .

Categories: Bản nháp, Uncategorized | Tags: | Để lại phản hồi

3 . 5 . 2012

Viết một dòng thật dài, câu từ loạn xạ ngầu và vết tích hằn trên giấy, tôi từng nghe nói sau một cái kết, là một dấu chấm đen thật nghiệt ngã. Nhưng  hôm nay, tôi nghĩ những gì tôi vừa đọc phải, lại là giọt nước mắt quặn đau. Ừ!~ là nước mắt của một người đã ra đi, và người ở lại “sống” theo một cách khác. Cuối cùng tôi nghĩ, hiểu và nhận ra rằng cú đâm này là cái kết thật xé nát tâm can biết mấy.Nó kết thúc một cuộc đời đã sớm mục rũa, kết thúc mọi khổ đau trên cơ thể anh, kí ức của anh, tình yêu tuyệt vọng và cô đơn của anh. Và hoa anh đào, anh đã nói   “nó thật đẹp. . .”

Categories: Bản nháp, Uncategorized | Tags: | Để lại phản hồi

30 . 4 .2012

Tiếng đàn Hồ Tây Nhĩ Tháp không biết từ đâu vọng tới, giọng hát của người con trai xa xăm văng vẳng, da diết nỉ non.

Nàng lắng nghe rồi bảo: “Không giống tiếng Duy Ngô Nhĩ lắm.”

Thập Tứ nói: “Lạ nhỉ! Lại là một khúc ca Tây Tạng, Đạt Lai Lạt Ma đời thứ sáu Thương Ương Gia Thố viết.”

Nàng khẽ nói. Tôi muốn nhờ anh một việc, nhất định phải đồng ý nhé! Thập Tứ không chút do dự mà bằng lòng. Nàng chậm rãi nói. Tôi không muốn ngửi mùi khó chịu đâu, sau khi tôi chết, đem hoả táng ngay đi, rồi chờ một ngày lộng gió thả tôi về… Lời chưa dứt Thập Tứ đã vội che miệng nàng lại. Cô nói gì vậy? Muốn để xương cốt hóa thành tro bụi sao.

Nàng thở hổn hển, mỉm cười đáp. Không phải. Tôi vẫn luôn hy vọng có thể tự do tự tại ngao du khắp nơi, đời này kiếp này đã giam chân nơi Tử Cấm Thành. Chết rồi, tôi không muốn phải chịu bất cứ ràng buộc nào nữa. Trôi theo làn gió mới vui sướng biết bao! Chôn ở dưới đất có gì tốt chứ? Tối đen, lại còn bị sâu cắn.” Thập Tứ lại che miệng nàng, không cho nàng nói tiếp.

Chuyện này vốn là cấm kỵ của người xưa, nàng nháy mắt ý rằng sẽ không nói nữa , Thập Tứ mới buông tay. Đây là tâm nguyện của tôi, đồng ý với tôi đi.

Thập Tứ trầm mặc hồi lâu, đành thở dài mà rằng. Ta đồng ý!

Nàng gượng nói xong, đã không còn chút sức lực nào, lẳng lặng ngắm nhìn hoa đào trên đỉnh đầu. Thập Tứ hỏi. Nhược Hi, nếu có kiếp sau, cô có còn nhớ ta không? Hoa đào trước mắt ngày càng mờ nhạt, dần dần trôi thành một làn sương hồng phấn, càng bay càng xa, chỉ một dáng lưng cô đơn lạnh lùng tuyệt không ngoảnh đầu là càng lúc càng hiện rõ. Nàng mơ hồ nói. Tôi sẽ xin Mạnh Bà vài bát canh, để quên hết các người, quên sạch sẽ. Duẫn Đề, hãy vui vẻ mà sống, quên tất cả đi, quên đi thôi…” Vừa lúc đó một trận gió vô tình thổi qua, hoa đào rơi lả tả, tựa như một cơn mưa hồng đang rơi, vương khắp người Nhược Hi,từng chấm đỏ rực điểm xuyết trên nền áo xanh nhạt.

Dưới trời hoa tung bay, Duẫn Đề ngồi lặng lúc lâu, bỗng ghì chặt lấy Nhược Hi. Đầu áp trên búi tóc nàng, nước mắt người lăn dài đậu  xuống khoé mắt Nhược Hi, long lanh nửa rớt nửa không, cứ như mắt nàng đang thật ngấn lệ. Khúc ca Tây Tạng bỗng réo rắt ngân lên, vang vọng giữa rừng hoa đào: Không gặp thì sẽ không yêu. Chi bằng không biết,  chẳng cần tương tư …

Trích : Bộ bộ kinh tâm

Cuối cùng thì nàng cũng đi, đem theo toàn bộ tâm trạng trong suốt hai ngày trời. Nguyễn Linh tôi vốn chẳng mấy khi đọc tiểu thuyết ngôn tình, chuyện càng lâm li bi đát lại càng chẳng hay ngó tới. “Bộ bộ kinh tâm” vốn lắm bi thương, nhưng may sao lại khiến lòng người thanh thản. Đọc xong một tập, khóc một trận, rồi gấp cuốn sách lại, cứ thế từ biệt tình cảm của họ. Chỉ là trong lòng vẫn luôn vướng mắc, Thập Tứ ơi Thập Tứ, rốt cuộc cái tình huynh giành cho Nhược Hi, là tri âm hay là yêu?

Ầy, mà thôi, vì tâm tư dành cho nàng Nhược Hi nhiều quá, nên đành nán lại “Thai quỷ” vậy. Có bạn hữu nào đọc xong những dòng này mà tức giận quá, thì cứ ghi vào sổ nợ nhé!!!

Categories: Bản nháp, Uncategorized | Tags: | Để lại phản hồi

24 . 4 . 2012

12a5

 

Haizzzz, lâu quá không post truyện, chủ nhà rảnh rỗi đi chụp trộm mý anh tài của lớp rùi trưng lên đây ngắm cho đỡ bùn a.

Ai da ai da, còn nhiều hàng hiếm lém nhưng chưa “xâu” hàng vội, chờ thời cơ đến thì post. hì hì hì.

Má ơn, thằng cha lớp phó học tập mà mò được cái bức này chắc chém mình chít mứt T~T

 

Categories: Bản nháp, Uncategorized | Để lại phản hồi

8 . 4 . 2012

 

Đông đã qua rồi.  Và xuân lại tìm về

Thân xác ta úa tàn. . .  mang trái tim tê dại

Rực cháy những khát khao

Anh cất tiếng ca buồn

Thấm đẫm những giọt sầu, những nỗi buồn tê tái

Anh cất tiếng ca buồn

Và gửi lên gió mây. . .     mang đến tình yêu một phương xa. . .

. . .

Màu xanh ngắt giờ đã nhuốm tình anh khô lạnh

Nhưng dẫu đã nhắm mắt lại, nhưng vẫn không thể xóa nhòa hình bóng em

. . .

 

***

Mình sẽ đi êm du gần tháng trời này, chiều nay đi nộp hồ sơ rồi. Thế là hết nhé, tháng này long đong lận đận lắm, thi rồi lại thi, nghe nhạc vẫn cứ nghe nhạc, đương nhiên không “phụ” chính mình đâu. Chắc mẩm 2 tuần tới không ngóc nổi đầu lên nữa rồi. Comment trong nhà mình cũng lười đi rep, tự nhiên muốn để thế để sau này không còn ai bén mảng tới đây, sẽ lại lôi ra đọc lại rồi sẽ lại gõ gõ rep lại, coi như tự an ủi rằng vẫn có bạn đang ngóng mình đây. hì hì

 

Categories: Bản nháp, Nhạc | Tags: | Để lại phản hồi

Blog at WordPress.com. Theme: Adventure Journal by Contexture International.

Follow

Get every new post delivered to your Inbox.

Join 65 other followers