Tiếng đàn Hồ Tây Nhĩ Tháp không biết từ đâu vọng tới, giọng hát của người con trai xa xăm văng vẳng, da diết nỉ non.
Nàng lắng nghe rồi bảo: “Không giống tiếng Duy Ngô Nhĩ lắm.”
Thập Tứ nói: “Lạ nhỉ! Lại là một khúc ca Tây Tạng, Đạt Lai Lạt Ma đời thứ sáu Thương Ương Gia Thố viết.”
Nàng khẽ nói. Tôi muốn nhờ anh một việc, nhất định phải đồng ý nhé! Thập Tứ không chút do dự mà bằng lòng. Nàng chậm rãi nói. Tôi không muốn ngửi mùi khó chịu đâu, sau khi tôi chết, đem hoả táng ngay đi, rồi chờ một ngày lộng gió thả tôi về… Lời chưa dứt Thập Tứ đã vội che miệng nàng lại. Cô nói gì vậy? Muốn để xương cốt hóa thành tro bụi sao.
Nàng thở hổn hển, mỉm cười đáp. Không phải. Tôi vẫn luôn hy vọng có thể tự do tự tại ngao du khắp nơi, đời này kiếp này đã giam chân nơi Tử Cấm Thành. Chết rồi, tôi không muốn phải chịu bất cứ ràng buộc nào nữa. Trôi theo làn gió mới vui sướng biết bao! Chôn ở dưới đất có gì tốt chứ? Tối đen, lại còn bị sâu cắn.” Thập Tứ lại che miệng nàng, không cho nàng nói tiếp.
Chuyện này vốn là cấm kỵ của người xưa, nàng nháy mắt ý rằng sẽ không nói nữa , Thập Tứ mới buông tay. Đây là tâm nguyện của tôi, đồng ý với tôi đi.
Thập Tứ trầm mặc hồi lâu, đành thở dài mà rằng. Ta đồng ý!
Nàng gượng nói xong, đã không còn chút sức lực nào, lẳng lặng ngắm nhìn hoa đào trên đỉnh đầu. Thập Tứ hỏi. Nhược Hi, nếu có kiếp sau, cô có còn nhớ ta không? Hoa đào trước mắt ngày càng mờ nhạt, dần dần trôi thành một làn sương hồng phấn, càng bay càng xa, chỉ một dáng lưng cô đơn lạnh lùng tuyệt không ngoảnh đầu là càng lúc càng hiện rõ. Nàng mơ hồ nói. Tôi sẽ xin Mạnh Bà vài bát canh, để quên hết các người, quên sạch sẽ. Duẫn Đề, hãy vui vẻ mà sống, quên tất cả đi, quên đi thôi…” Vừa lúc đó một trận gió vô tình thổi qua, hoa đào rơi lả tả, tựa như một cơn mưa hồng đang rơi, vương khắp người Nhược Hi,từng chấm đỏ rực điểm xuyết trên nền áo xanh nhạt.
Dưới trời hoa tung bay, Duẫn Đề ngồi lặng lúc lâu, bỗng ghì chặt lấy Nhược Hi. Đầu áp trên búi tóc nàng, nước mắt người lăn dài đậu xuống khoé mắt Nhược Hi, long lanh nửa rớt nửa không, cứ như mắt nàng đang thật ngấn lệ. Khúc ca Tây Tạng bỗng réo rắt ngân lên, vang vọng giữa rừng hoa đào: Không gặp thì sẽ không yêu. Chi bằng không biết, chẳng cần tương tư …
Trích : Bộ bộ kinh tâm
Cuối cùng thì nàng cũng đi, đem theo toàn bộ tâm trạng trong suốt hai ngày trời. Nguyễn Linh tôi vốn chẳng mấy khi đọc tiểu thuyết ngôn tình, chuyện càng lâm li bi đát lại càng chẳng hay ngó tới. “Bộ bộ kinh tâm” vốn lắm bi thương, nhưng may sao lại khiến lòng người thanh thản. Đọc xong một tập, khóc một trận, rồi gấp cuốn sách lại, cứ thế từ biệt tình cảm của họ. Chỉ là trong lòng vẫn luôn vướng mắc, Thập Tứ ơi Thập Tứ, rốt cuộc cái tình huynh giành cho Nhược Hi, là tri âm hay là yêu?
Ầy, mà thôi, vì tâm tư dành cho nàng Nhược Hi nhiều quá, nên đành nán lại “Thai quỷ” vậy. Có bạn hữu nào đọc xong những dòng này mà tức giận quá, thì cứ ghi vào sổ nợ nhé!!!
dấu vết mới lưu